Thứ Hai sau Chúa Nhật 17 Quanh Năm 


Bài Ðọc I: (Năm I) Xh 32, 15-24. 30-34

"Dân này đã phạm tội nặng nề, và họ đúc bò vàng".

Trích sách Xuất Hành.

Trong những ngày ấy, Môsê từ trên núi trở xuống, Tay cầm bia đá có khắc chữ cả hai mặt; và đó là công trình của Thiên Chúa tác tạo, vì chính Chúa đã khắc chữ vào hai bia đá đó. Bấy giờ Giosuê nghe tiếng dân chúng la lối om sòm, nên thưa cùng Môsê rằng: "Có tiếng la giao chiến trong trại". Môsê đáp: "Ðó không phải là tiếng kêu la giao chiến, cũng không phải tiếng kêu la thất trận, nhưng tôi nghe tiếng người ta ca hát". Khi đến gần trại, người thấy con bê đực và những người múa. Người quá tức giận, liền ném hai bia đá xuống chân núi và nó bể nát ra. Người đem đốt con bê chúng đã đúc, rồi tán ra thành tro, bỏ vào nước, bắt con cái Israel phải uống.

Người nói cùng Aaron rằng: "Dân này đã nói gì với ông mà ông để nó phạm tội nặng nề như thế?" Aaron thưa: "Xin ngài chớ tức giận, nào ngài không biết dân này hay hướng chiều về đàng tội đó sao? Chúng đã nói với tôi rằng: "Xin ông hãy đúc cho chúng tôi những vị thần để dẫn dắt chúng tôi đi, vì ông Môsê, người dẫn chúng tôi ra khỏi đất Ai-cập, chúng tôi không biết chuyện gì đã xảy đến cho ông". Tôi liền nói với họ: "Ai trong các ngươi có vàng, hãy mang đến cho tôi. Họ mang đến, tôi quăng vàng vào lửa và đúc nên con bê này".

Hôm sau Môsê nói với dân: "Các ngươi đã phạm một tội rất lớn, nhưng bây giờ ta sắp lên với Giavê: có lẽ ta sẽ xin được Người xá tội cho các ngươi!" Môsê trở lại với Giavê và nói: "Phải! dân này đã phạm một tội rất lớn, chúng đã làm cho mình những thần bằng vàng! Nhưng bây giờ, ước gì Người miễn chấp tội chúng. Bằng không, xin Người hãy xoá con đi khỏi sách Người đã viết".

Giavê phán với Môsê: "Ai phạm tội chống lại Ta, Ta sẽ xoá nó khỏi sách của Ta! Còn bây giờ, ngươi hãy đi, hãy dẫn dân đến nơi Ta đã phán với ngươi! Này thần sứ của Ta sẽ đi trước ngươi, và đến ngày truy phạt của Ta, Ta sẽ trừng phạt chúng vì tội của chúng".

Ðó là lời Chúa. 

Ðáp Ca: Tv 105, 19-20. 21-22. 23

Ðáp: Hãy ca tụng Chúa, bởi Người nhân hậu (c. 1a).

Xướng: 1) Dân chúng đúc hình bò con tại Horéb, và lễ bái thần tượng đã đúc bằng vàng. Họ đem vinh quang của mình đánh đổi lấy hình tượng con bò ăn cỏ. - Ðáp.

2) Họ đã quên Thiên Chúa là Ðấng cứu độ mình, Ðấng đã làm những điều trọng đại bên Ai-cập, Ðấng đã làm những điều kỳ diệu trên lãnh thổ họ Cam, và những điều kinh ngạc nơi Biển Ðỏ. - Ðáp.

3) Chúa đã nghĩ tới tiêu diệt họ cho rồi, nếu như Môsê là người Chúa chọn, không đứng ra cầu khẩn với Ngài, để Ngài nguôi giận và đừng tiêu diệt họ. - Ðáp. 

Alleluia: Ga 17, 17b và a

Alleluia, alleluia! - Lạy Chúa, lời của Chúa là chân lý, xin hãy thánh hoá chúng con trong sự thật. - Alleluia. 

Phúc Âm: Mt 13, 31-35

"Hạt cải trở thành cây đến nỗi chim trời đến nương náu nơi ngành nó".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán một dụ ngôn khác cùng dân chúng rằng: "Nước trời giống như hạt cải người kia gieo trong ruộng mình. Hạt ấy bé nhỏ hơn mọi thứ hạt giống, nhưng khi mọc lên, thì lớn hơn mọi thứ rau cỏ, rồi thành cây, đến nỗi chim trời đến nương náu nơi ngành nó".

Người lại nói với họ một dụ ngôn khác nữa mà rằng: "Nước trời giống như nắm men người đàn bà kia lấy đem trộn vào ba đấu bột, cho đến khi bột dậy men".

Chúa Giêsu dùng dụ ngôn mà phán những điều ấy với dân chúng. Người không phán điều gì với họ mà không dùng dụ ngôn, để ứng nghiệm lời tiên tri đã chép rằng: "Ta sẽ mở miệng nói lời dụ ngôn: Ta sẽ tỏ ra những điều bí nhiệm từ lúc dựng nên thế gian".

Ðó là lời Chúa.

sự sống nhỏ mọn nhưng mãnh liệt

Bài Phúc Âm của Thánh ký Mathêu hôm nay, Thứ Hai Tuần XVII Thường Niên tiếp tục loạt bài Phúc Âm về các dụ ngôn Nước Trời của Chúa Giêsu ở đoạn 13. 

Dụ ngôn đầu tiên (trong bài Phúc Âm Thứ Tư tuần trước) trong loạt dụ ngôn này là dụ ngôn người gieo giống ra đi gieo giống liên quan đến 4 loại môi trướng tiếp nhận hạt giống, và dụ ngôn thứ hai (trong bài Phúc Âm Thứ Bảy tuần trước) cũng về người gieo giống nhưng là giống tốt trong ruộng của mình liên quan đến cỏ lùng. Dụ ngôn hôm nay, dụ ngôn thứ ba cũng liên quan đến hạt giống, nhưng là loại hạt cải, được Chúa Giêsu sử dụng để ám chỉ về Nước Trời như sau:

"Nước trời giống như hạt cải người kia gieo trong ruộng mình. Hạt ấy bé nhỏ hơn mọi thứ hạt giống, nhưng khi mọc lên, thì lớn hơn mọi thứ rau cỏ, rồi thành cây, đến nỗi chim trời đến nương náu nơi ngành nó".

Ngoài ra, song song với dụ ngôn này, như là một cặp dụ ngôn bất khả phân ly về Nước Trời, một dụ ngôn được Chúa Giêsu đề cập đến ngay sau đó, đó là dụ ngôn: "Nước trời giống như men người đàn bà kia lấy đem trộn vào ba đấu bột, cho đến khi bột dậy men".Cặp dụ ngôn hôm nay đây và cặp dụ ngôn vào Thứ Tư tuần này về Nước Trời không được Chúa Giêsu giải thích ý nghĩa ám chỉ của những gì trong dụ ngôn, như Người đã dẫn giải dụ ngôn thứ 1 (trong bài Phúc Âm Thứ Sáu tuần trước) và như Người đã dẫn giải dụ ngôn thứ 2 (trong bài Phúc Âm ngày mai). 

Thế nhưng, không phải vì thế mà 2 cặp dụ ngôn này tự chúng là những gì dễ hiểu, trái lại, như các dụ ngôn được Người dẫn giải, chúng vẫn là những điều bí ẩn, sâu nhiệm, như câu kết của bài Phúc Âm hôm nay cho thấy về chung các dụ ngôn:

"Chúa Giêsu dùng dụ ngôn mà phán những điều ấy với dân chúng. Người không phán điều gì với họ mà không dùng dụ ngôn, để ứng nghiệm lời tiên tri đã chép rằng: 'Ta sẽ mở miệng nói lời dụ ngôn: Ta sẽ tỏ ra những điều bí nhiệm từ lúc dựng nên thế gian'".

Dầu sao tính tò mò của con người vẫn muốn biết được ý nghĩa ám chỉ của các cặp dụ ngôn về Nước Trời không được Chúa Giêsu giải thích ấy, không phải chỉ thỏa tính tò mò mà nhất là để nắm bắt được thực tại của Nước Trời hầu có thể hưởng ứng và đáp ứng một cách xứng đáng.

Trước hết, "Nước trời giống như hạt cải người kia gieo trong ruộng mình" - Phải chăng "hạt cải" ở đây Chúa Giêsu ám chỉ đến mầu nhiệm nhập thể của Người: "Lời đã hóa thành nhục thể và ở giữa chúng ta" (Gioan 1:14)? "Hạt ấy bé nhỏ hơn mọi thứ hạt giống" - Phải chăngChúa Giêsu muốn ám chỉ đến mầu nhiệm khổ giá, ở chỗ Người chẳng những đã "tự hạ ra như không" (Philiphê 2:6) mà còn "vâng lời cho đến chết và chết trên thập giá" (xem Philiphê 2:8)? "Nhưng khi mọc lên, thì lớn hơn mọi thứ rau cỏ, rồi thành cây, đến nỗi chim trời đến nương náu nơi ngành nó" - Phải chăng Chúa Giêsu muốn ám chỉ đến mầu nhiệm phục sinh và thăng thiên của Người, ở chỗ "Thiên Chúa đã tôn vinh Người và ban cho Người một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu..."(Philiphê 2:9). 

Sau nữa, "Nước trời giống như nắm men người đàn bà kia lấy đem trộn vào ba đấu bột, cho đến khi bột dậy men". Phải chăng "nắm men" Chúa Giêsu muốn ám chỉ đến sự sống thần linh nói chung và mầu nhiệm Thánh Thể cùng với các bí tích chất chứa sự sống nói riêng? Phải chăng "người đàn bà" trong dụ ngôn Người muốn ám chỉ đến Giáo Hội đóng vai trò làm mẹ có nhiệm vụ ban phát sự sống thần linh này bằng việc ban các bí tích nhất là việc cử hành Thánh Thể? Phải chăng "ba đấu bột" cần phải "dậy men" ở đây, tức cần phải "được sống và sống dồi dào hơn" (Gioan 10:10), Chúa Giêsu muốn ám chỉ đến đấu bột thứ nhất là từng Kitô hữu, chi thể của Chúa Kitô, đấu bột thứ hai là chung Giáo Hội, Nhiệm Thể Chúa Kitô, và đấu bột thứ ba là toàn thể xã hội loài người? 

Nếu Moisen là nhận vật được Thiên Chúa tuyển chọn để giải phóng dân của Ngài khỏi làm nô lệ ở Ai Cập, nhờ đó Moisen là hình bóng báo trước một Đấng Thiên Sai sẽ đến để giải phóng nhân loại nói chung, trong đó có cả dân Do Thái, khỏi tội lỗi và sự chết, thì trong Bài Đọc 1 cho năm lẻ hôm nay cho thấy Moisen có thể được coi là một "hạt cảI" trong thửa ruộng cộng đồng dân Do Thái, một con người chẳng là gì trước nhan Thiên Chúa, nhưng lại vươn lên thành cây vĩ đại cho chim trời làm tổ, ở chỗ đã trở thành một con người có thế lực trước Thiên Chúa, với vai trò đại diện cho dân tộc của mình mà chuyển cầu để họ khỏi bị Ngài tiêu diệt bởi tội thờ bỏ vàng của họ:

"Hôm sau Moisen nói với dân: 'Các ngươi đã phạm một tội rất lớn, nhưng bây giờ ta sắp lên với Giavê: có lẽ ta sẽ xin được Người xá tội cho các ngươi!' Moisen trở lại với Giavê và nói: 'Phải! dân này đã phạm một tội rất lớn, chúng đã làm cho mình những thần bằng vàng! Nhưng bây giờ, ước gì Người miễn chấp tội chúng. Bằng không, xin Người hãy xoá con đi khỏi sách Người đã viết'. Giavê phán với Moisen: 'Ai phạm tội chống lại Ta, Ta sẽ xoá nó khỏi sách của Ta! Còn bây giờ, ngươi hãy đi, hãy dẫn dân đến nơi Ta đã phán với ngươi! Này thần sứ của Ta sẽ đi trước ngươi, và đến ngày truy phạt của Ta, Ta sẽ trừng phạt chúng vì tội của chúng'". 

Bài Đáp Ca hôm nay tóm tắt ý nghĩa của Bài Đọc 1 về tinh thần bất trung và thái độ thiên về ngẫu tượng tà thần của họ cho dù họ đã được liên tục chứng kiến thấy các điềm thiêng dấu lạ Ngài tỏ ra cho họ, nhưng nhờ có Moisen mà họ đã được Ngài thương tha: 

1) Dân chúng đúc hình bò con tại Horéb, và lễ bái thần tượng đã đúc bằng vàng. Họ đem vinh quang của mình đánh đổi lấy hình tượng con bò ăn cỏ. 

2) Họ đã quên Thiên Chúa là Đấng cứu độ mình, Đấng đã làm những điều trọng đại bên Ai-cập, Đấng đã làm những điều kỳ diệu trên lãnh thổ họ Cam, và những điều kinh ngạc nơi Biển Đỏ. 

3) Chúa đã nghĩ tới tiêu diệt họ cho rồi, nếu như Môsê là người Chúa chọn, không đứng ra cầu khẩn với Ngài, để Ngài nguôi giận và đừng tiêu diệt họ.  

 Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên 

Thu.2.XVIITN.mp3  

Ngày 26 tháng 7

Thánh Gio-a-kim và thánh An-na, song thân Đức Ma-ri-a

lễ nhớ bắt buộc

Tiểu sử 

Theo một truyền thống cổ xưa, có thể vào thế kỷ II, thánh Gio-a-kim và thánh An-na là song thân của Đức Trinh Nữ Ma-ri-a. Lòng sùng kính thánh An-na được phổ biến ở phương Đông vào thế kỷ VI, và ở phương Tây vào thế kỷ X ; còn thánh Gio-a-kim cũng được tôn kính như thế, nhưng muộn hơn, lối thế kỷ XVII.

Bài đọc 2

Cứ xem họ sinh hoa quả nào, thì biết họ là ai

Trích bài giảng của thánh Gio-an Đa-mát, linh mục.

Vì Đức Trinh Nữ Mẹ Thiên Chúa sẽ phải do bà An-na sinh hạ, nên lẽ tự nhiên đâu dám qua mặt ân sủng mà trổ bông trước được. Do đó, theo lẽ tự nhiên, bà An-na vẫn son sẻ cho tới khi ân sủng làm cho bà mang thai. Sở dĩ thế là vì con trẻ sắp ra đời phải là trưởng nữ để (sau này) trở thành mẹ của Đấng là trưởng tử sinh ra trước mọi loài thụ tạo, nơi Người tất cả đều tồn tại.

Lạy thánh Gio-a-kim và thánh An-na là đôi bạn thật diễm phúc ! Mọi thụ tạo đều mắc nợ các ngài. Quả thật, nhờ các ngài, giới tạo thành dâng lên Đấng Tạo Hoá của lễ cao trọng nhất, là Thánh Mẫu tinh tuyền, người duy nhất xứng đáng với Đấng Tạo Hoá.

Reo mừng lên, lạy thánh An-na, hỡi bà son sẻ, không sinh con ; hãy bật tiếng reo hò mừng vui, hỡi bà chưa một lần chuyển dạ. Hãy nhảy mừng, lạy thánh Gio-a-kim, vì từ ái nữ của ngài, một trẻ thơ đã chào đời để cứu ta, một người con đã được ban tặng cho ta ; danh hiệu của Người là sứ giả thực hiện kế hoạch lớn lao, cứu độ toàn thế giới, là Thiên Chúa dũng mãnh. Quả thật, trẻ thơ ấy là Thiên Chúa.

Lạy thánh Gio-a-kim và thánh An-na là đôi bạn thật diễm phúc và rất thanh sạch ! Người ta nhận biết các ngài là nhờ hoa quả lòng dạ các ngài, như Chúa đã nói ở đâu đó : Cứ xem họ sinh hoa quả nào, thì biết họ là ai. Các ngài đã sống cuộc đời đẹp lòng Thiên Chúa và xứng đáng với người con sinh ra từ các ngài. Các ngài đã đem lại một viên ngọc quý của đức trinh khiết nhờ nếp sống thánh thiện và trinh trong, đó là Đấng trinh khiết trước khi sinh con, trinh khiết trong khi sinh con và trinh khiết sau khi sinh con. Chỉ có Đức Trinh Nữ luôn luôn duy trì được đức trinh khiết cả trong tâm trí, cả trong linh hồn và cả nơi thân xác nữa.

Lạy thánh Gio-a-kim và thánh An-na là đôi bạn rất thanh sạch ! Khi giữ đức thanh sạch theo luật tự nhiên, các ngài được Thiên Chúa ban cho ân huệ vượt tính tự nhiên, đó là các ngài đã sinh ra cho thế gian một ái nữ không biết đến việc vợ chồng mà là Thánh Mẫu Thiên Chúa. Các ngài đã sống cuộc đời đạo hạnh thánh thiện theo bản tính loài người, thế mà các ngài đã sinh ra một ái nữ cao trọng hơn các thiên thần và nay là nữ vương các thiên thần. Ôi Mẹ Ma-ri-a, Trinh Nữ xinh đẹp dịu dàng biết bao ! Ôi ái nữ của A-đam và là Mẹ của Thiên Chúa ! Phúc thay lòng dạ đã cưu mang và đã sinh ra Mẹ ! Phúc thay đôi vòng tay đã bồng bế Mẹ ! Phúc thay hai khuôn mặt đã được Mẹ ôm hôn ! Tung hô Chúa, hỡi toàn thể địa cầu, mừng vui lên, reo hò đàn hát ! Hãy cất tiếng reo hò, cất tiếng lên, đừng sợ !

Xướng đápx. Lc 2,37.38 ; 7,16

X Hai ông bà năng ăn chay cầu nguyện, sớm hôm thờ phượng Thiên Chúa,

Đ lòng những mong chờ ngày Thiên Chúa cứu chuộc Ít-ra-en.

X Ông bà nài van Thiên Chúa đến viếng thăm dân Người.

Đ lòng những mong chờ ngày Thiên Chúa cứu chuộc Ít-ra-en.

Lời nguyện 

Lạy Thiên Chúa là Đấng tổ phụ chúng con tôn thờ, Chúa đã ban cho thánh Gio-a-kim và thánh An-na được diễm phúc sinh hạ Đức Ma-ri-a là Thánh Mẫu của Đức Ki-tô, Con Chúa nhập thể. Xin nhậm lời hai thánh chuyển cầu mà cho chúng con được hưởng ơn cứu độ Chúa đã hứa ban cho dân riêng của Chúa. Chúng con cầu xin